Tâm trạng Hoàn Ôn đương nhiên vô cùng tồi tệ. Hắn tự nhận mình là kẻ có tài, từ nhỏ đã đọc khắp quần thư, ẩn nhẫn trong nhà, lặng lẽ chờ thời, chỉ đợi một ngày cá vượt long môn, một bước lên mây, mới có được địa vị như hôm nay.
Hắn làm việc lúc nào cũng tính toán kỹ càng, lúc nào nên xuất sơn, sau khi xuất sơn phải thể hiện thế nào, lập được công lao gì, giành được chức quan nào.
Mọi chuyện, hắn đều phải nghĩ thông, nghĩ thấu rồi mới chịu ra tay.
Bởi vậy, mới mười tám tuổi hắn đã trở thành tâm phúc của Tư Mã Thiệu. Phóng mắt khắp thiên hạ, e rằng chẳng có mấy ai thăng tiến nhanh hơn hắn.




